Ông ta mặc kệ thương thế trên người, toan nhân lúc ba vị Thánh Quân ghìm chân Mộc Tuyết Linh mà trực tiếp chém chết Lâm Nhất.
Lâm Nhất cảm nhận được, khẽ nhíu mày, đưa tay che chắn cho Nguyệt Vi Vi lùi ra sau lưng.
Nguyệt Vi Vi ngoái nhìn, mắt sáng như sao, đuôi mắt cong cong, nở nụ cười: "Lâm ca, lần này để ta đứng phía trước huynh có được không?"
Lâm Nhất chưa đáp, Nguyệt Vi Vi đã khẽ cười, nói tiếp: "Thật ra ta rất lợi hại. Ở trong Thiên Lộ vì ta mà Lâm ca phải chịu nhiều khổ cực như vậy. Lần này ... để ta đứng trước mặt huynh nhé".
Lâm Nhất vừa định từ chối, lại phát hiện bàn tay mềm mại của Nguyệt Vi Vi bỗng trở nên mạnh mẽ lạ thường, hắn không đẩy nổi.
"Lâm ca, lần này hãy để ta đứng trước huynh. Sau hôm nay, chẳng biết khi nào mới gặp lại. Hãy để ta múa thêm một lần nữa vì huynh", Nguyệt Vi Vi ngẩng mặt lên, trong mắt đọng một màn sương mỏng, le lói ánh lệ.
Lâm Nhất hỏi: "Muội vừa rồi đều thấy cả?"
"Ừm", Nguyệt Vi Vi khẽ gật đầu, khóe mắt ngấn lệ.
Nàng ta đã thấy cảnh Lâm Nhất bị một chưởng của kẻ đứng trên đỉnh Bán Thánh đánh văng, ngay cả giáp Vạn Lân cũng lõm sâu.
Tim Lâm Nhất thoang se lại. Hắn biết Nguyệt Vi Vi đang thương xót cho mình. Tình cảm dâng trào trong ngực, hắn gật đầu.
Nguyệt Vi Vi mừng đến rơi lệ, cười: "Vậy Lâm ca hãy vì ta mà gảy một khúc nhé".
"Muội muốn nghe khúc gì?"
"Nghê Thường Vũ Y", nàng ta khẽ đáp.
Lâm Nhất lấy ra tiêu Tử Ngọc Thần Truc, thổi lên khúc Nghê Thường Vũ Y. Hắn mặc áo trắng, thần sắc chăm chú.
Tiếng tiêu như gió, vút lên lồng lộng. Tiếng nhạc uốn lượn dìu dặt, giai điệu du dương lan khắp bốn phương, rất nhanh đã khiến người ta chìm đắm.
Bao ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía đó. Tiên nhạc trên trời, ắt phải có tiên nhân múa.
Tiên nhân ở đâu? Nguyệt Vi Vi đã bắt đầu cử động rồi.
Nàng ta theo gió lướt đi, mũi chân chấm nhẹ lên mặt biển, thân ảnh xoay lượn giữa không trung, dáng ngọc nâng lên như bay.
Khắp trời hào quang ráng chiều rơi xuống, hóa thành những dải lụa dài, phiêu dật đáp xuống, miên man bất tận.
Ấn ký giữa ấn đường Nguyệt Vi Vi chợt sáng, sức mạnh thần bí bị phong ấn trong người nàng ta từ từ được giải phóng.
Soạt! Soạt! Soạt!
Giữa vòng xoay, từng dải lụa hồng tung bay, quấn quanh Nguyệt Vi Vi hết vòng này đến vòng khác.
Từ xa nhìn lại, dải lụa xoay cuộn như sóng nước, còn Nguyệt Vi Vi thì đứng trên đỉnh sóng mà múa.
Tiên nhân ở đâu? Nguyệt Vi Vi đã bắt đầu cử động rồi.
Nàng ta theo gió lướt đi, mũi chân chấm nhẹ lên mặt biển, thân ảnh xoay lượn giữa không trung, dáng ngọc nâng lên như bay.
Khắp trời hào quang ráng chiều rơi xuống, hóa thành những dải lụa dài, phiêu dật đáp xuống, miên man bất tận.
Ấn ký giữa ấn đường Nguyệt Vi Vi chợt sáng, sức mạnh thần bí bị phong ấn trong người nàng ta từ từ được giải phóng.
Soạt! Soạt! Soat!
Giữa vòng xoay, từng dải lua hồng tung bay, quan quanh Nguyệt Vi Vi hết vòng này đến vòng khác.
Từ xa nhìn lại, dải lụa xoay cuộn như sóng nước, còn Nguyệt Vi Vi thì đứng trên đỉnh sóng mà múa.
Những dải lụa hồng đan thành một đại dương đỏ, như hóa thành một tấm lụa mênh mông phủ kín.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!