Lọc Truyện

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Mai Tử Họa cẩn thận nói.

Y có lực tinh thần rất mạnh, nếu Lâm Nhất không dùng kiếm ý thì cảm nhận còn không bằng y, y có thể nhìn thấy rất nhiều bóng người ẩn núp trong bóng tối.

Từ Mai Tử Họa sợ đến chết khiếp, thành Mai Tử Họa cẩn thận hiện tại, chuyến đi đến Khu Hải Huyền Vũ này khiến y trưởng thành rất nhiều.

Chỉ là những thay đổi này, bản thân Mai Tử Họa chưa nhận ra, nhưng Lâm Nhất thì thấy rõ.

Những công tử thế gia kiểu này thật ra đều rất đáng sợ, chỉ cần cho họ đủ trải nghiệm sống chết, thì còn khủng khiếp hơn người thường rất nhiều.

"Chắc bảo điện Huyền Lôi không còn xa, mọi người hãy cẩn thận, đến lúc mấu chốt thì chia ra mà chạy ... "

Lâm Nhất dừng lại, rồi nói tiếp: "Lưu Yên đi theo ta."

Trên người hắn có nhiều bí mật, không thể để Mai Tử Họa và Cổ Tuấn biết, nhưng An Lưu Yên thì có thể hoàn toàn tin tưởng.

"Hơ."

Cổ Tuấn cười khinh nói: "Ta thấy ngươi mới là truyền nhân chân chính của huyết mạch Huyền Vũ đấy, thuần khiết đến mức không chịu nổi, so với ngươi ta đúng là đồ giả."

Ông ta đang nói bóng gió châm biếm Lâm Nhất, trước đó từng nói huyết mạch Huyền Vũ là dâm tà nhất trong bốn thần thú, bản tính háo sắc, mặn ngọt đều ăn.

An Lưu Yên khẽ nâng mắt, mỉm cười nói: "Cổ trưởng lão nói đùa rồi, công tử chỉ là lo cho sự an toàn của ta thôi, huyết mạch Huyền Vũ của ông mới là thuần nhất.”

Thấy An Lưu Yên lên tiếng, Cổ Tuấn lập tức nở nụ cười, nói: "Đó là điều đương nhiên, nhưng nếu bà chủ An tin tưởng lão già này, lát nữa có chuyện gì thì cứ theo ta, Lôi Đình Thiên Cung này ta chắc chắn giỏi hơn hắn, theo ta là an toàn!"

Mai Tử Họa do dự hồi lâu, làm bộ nghiêm túc ho khan, nói: "Thật ra theo ta cũng không sao, Mai mỗ còn nhiều thủ đoạn chưa dùng tới, nếu bà chủ An gặp nguy hiểm, Tử Họa ta có bỏ cái mạng này cũng không tiếc!"

An Lưu Yên đứng bên cạnh Lâm Nhất, mỉm cười mà không nói.

“Nhóc con, ngươi gây chuyện đấy à?"

Cổ Tuấn trừng mắt nhìn Mai Tử Họa, rất khó chịu với cái dáng vẻ công khai phá đám của y.

Mai Tử Họa có phần ngại Cổ Tuấn, nhưng vẫn không lùi bước, nói: "Chẳng phải ta lo cho sự an toàn của bà chủ An sao, lão già ông lớn tuổi rồi, có khi có chỗ không lo nổi."

"Ngươi nói ai lớn tuổi?"

"Ta ... Ta đâu có nói ai ... "

“Hừ, ta nhìn không ra thẳng nhóc nhà ngươi, gan cũng to, lòng cũng háo sắc, sớm biết thế vừa rồi ta cắt phéng luôn cho rồi!"

“Ông đừng có quá đáng!"

Hai người cai nhau, chang bao lâu sau, mặt Mai Tử Họa đỏ ửng, có phần chống đỡ không nổi.

Thân hình Lâm Nhất lướt đi, đã bay ra từ lâu, An Lưu Yên theo sát phía sau.

Nửa canh giờ sau.

Lâm Nhất và An Lưu Yên cùng dừng bước, trước mắt họ là vùng hoang nguyên nhìn mãi không thấy cuối, trên hoang nguyên vô tận là vô số khe rãnh đan chéo nhau.

Khe rãnh dài đến hàng vạn trượng, sâu không thấy đáy, ẩn chứa sấm sét và dung nham không thể tưởng tượng nổi.

Trên hoang nguyên lửa bốc ngút trời, ma khí cuồn cuộn, cả hai người đứng giữa nơi ấy đều cảm thấy mình nhỏ bé đến mức không đáng kể.

Nhìn ra xa, nơi đó chất đầy xương trắng, còn có vô số binh khí cổ xưa đã gỉ sét vứt vương vãi khắp nơi.

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận