"Ngươi biết sư môn của Ngô Nhược Thu này không?"
Ánh mắt Tô Dịch nhìn về phía cây hòe già cách đó không xa.
"Hồi bẩm tiên sư, ta ... Ta cũng không rõ việc này."
Một cái bóng màu đỏ vội vội vàng vàng hiện lên ở trên một cành cây trong đó.
Hai tay nàng giao nhau vân vê góc áo, cúi đầu, trên khuôn mặt thanh tú có chút mũm mĩm trẻ con tràn ngập nhỏ yếu, bất lực, đáng thương.
Một màn vừa rồi Ngô Nhược Thu bị một kiếm giết chết, bị nàng thấy hết trong mắt, nếu không phải sớm bịt miệng, thiếu chút nữa bị một màn tanh máu đó dọa thét chói tai thành tiếng.
Tô Dịch không hỏi nữa, ngồi xốm xuống, bắt đầu điều tra di vật của Ngô Nhược Thu.
Một thanh trường kiếm có vỏ, một cái hồ lô vàng, ba tờ ngân phiếu một ngàn lượng, một túi ước chừng hai mươi lượng bạc vụn, một quyển sách ố vàng không trọn vẹn chỉ còn lại có vài tờ.
Ngoài ra, không có vật phẩm khác đáng chú ý nữa.
Trước thu lại ngân phiếu cùng bạc, Tô Dịch cầm lấy một quyển sách ố vàng
kia.
Quyển sách tàn phá, chỉ còn lại có vài tờ bên trên viết là một ít bí thuật ác độc tế luyện nuôi dưỡng Quỷ Thi Trùng, nội dung cùng âm tà.
Sau khi vội vàng xem qua, Tô Dịch không khỏi thất vọng một phen, dù đặt ở trong tay bàng môn tả đạo, chút bí thuật này trên sách cũng thô bỉ không chịu nổi, làm trò cười cho người trong nghề.
Nhưng, Tô Dịch trái lại chú ý tới, phần dưới một tờ cuối cùng quyển sách viết một hàng chữ:
"Âm Sát môn, Ông Vân Kỳ tặng đồ đệ ta Ngô Nhược Thu."
Tô Dịch nhất thời hiểu ra.
Su mon sau lung Ngo Nhưoc Thu chinh la "Am Sat mon" nay, su ton han tên Ông Vân Kỳ.
“Hắn lúc trước sắp chết, nói ta đã phá hỏng việc lớn của sư môn hắn, như thế xem ra, chuyện Ngô Nhược Thu nuôi dưỡng Quỷ Thi Trùng này, hẳn là được Âm Sát môn sai sử."
Tô Dịch khẽ nhíu mày.
Hắn có dự cảm, nơi Âm Sát môn nuôi dưỡng Quỷ Thi Trùng, tuyệt đối không chỉ có một chỗ này.
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!