Trên giếng cổ ở bên, sợi xích loang lổ vết gỉ trói buộc trên nắp giếng kia giống như đàn rắn thức tỉnh, ma sát mấp máy lẫn nhau, phát ra thanh âm như tiếng cú kêu đêm, làm người ta ghê răng.
Không khí chợt lạnh đi, giống dòng chảy lạnh mùa đông rét đậm xâm nhập, đâm vào xương tủy người ta.
Vù~
Trên mặt đất, một đám lá cây hòe vừa rơi xuống, đã bị một trận gió âm cuốn lên, ở trong bóng đêm như mực nước bay lên, như vô số bóng ma đang nhảy múa.
Áo bào màu xanh của Tô Dịch bị gió thổi bay phất phới.
Con ngươi hắn cũng hơi nheo lại.
Khi một trận gió âm cuốn lá rụng thổi tới, hắn rốt cuộc hành động.
Cánh tay phải giơ lên, cổ tay rung lên.
Một bó cành liễu mềm mại tỏa hào quang màu máu nhàn nhạt chợt căng lên, từ trên không quất xuống.
Bốp!
Tiếng vang thanh thúy như sấm, nổ tung ở trong bóng đêm.
Trong bóng đêm yên tĩnh.
Dưới một bó liễu như roi quật, mơ hồ có hào quang màu máu chợt lóe rồi biến mất.
Phành!
Trong hư không, một bóng người mơ hồ lảo đảo lui về, phát ra tiếng kêu đau.
Bóng người này trôi nổi như hư ảo, cả người bị âm khí nồng đậm bao phủ, rõ ràng là một con quỷ vật!
“Một đòn mà thôi, đã kêu đau thành tiếng, thật sự là không được việc gì."
Tô Dịch đã sớm vươn người đứng dậy, sau khi nhìn thấy một màn này, không khỏi lắc đầu, sự chờ mong trong ánh mắt cũng theo đó mất đi không ít.
Xao xạc ~~ Xao xạc ~~
Cây hòe già trong đình viện kịch liệt lay động, vô số cành cây bay múa, nhấc lên gió âm như quỷ khóc sói tru, thổi bay lá rụng, cùng quỷ vật kia, một lần nữa lao về phía Tô Dịch.
Tô Dịch tay cầm cành liễu, như cầm một sợi roi thần, không lùi mà tiến, đánh về phía trước.
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!