"Người này có bệnh à? Hắn nghĩ đối phương là cha của Đàm Đài Khinh Vũ nên mới chủ động chào hỏi, vậy mà ông ta lại bày ra thái độ như vậy, hơn nữa, hắn bảo muốn cưới Đàm Đài Khinh Vũ bao giờ, thiếu gia nhà họ Vương lại là cái quái gì vậy?"
“Tiểu tử, cóc ghẻ thì phải có giác ngộ của cốc ghẻ, bây giờ ngươi phải thề trước mặt ta, sau này không được phép gặp Đàm Đài Khinh Vũ, hơn nữa ngươi phải quỳ xuống xin lỗi vì đã gây rắc rối cho gia tộc Đàm Đài, ta sẽ tha cho ngươi."
Đàm Đài Hạo Thương tỏ vẻ cao thượng.
Vì Lý Quân, ông ta bị đại trưởng lão và nhị trưởng lão trách mắng, người trong gia tộc thì thầm chế giễu khiến ông ta tích tụ một bụng tức giận.
Cuối cùng cũng gặp được Lý Quân, đương nhiên phải trút giận ra.
Nói xong, ông ta phát hiện mặt Lý Quân đã lạnh đi.
"Đàm Đài Hạo Thương, đầu ông bị lừa đá rồi à? Việc ta làm không đến lượt ông chỉ tay năm ngón? Bảo ta quỳ xuống tạ tội, nếu vẫn nằm mơ chưa tỉnh, để ta tè một bãi tưới cho ông tỉnh được không?"
Lý Quân nể mặt Đàm Đài Khinh Vũ nên mới xem ông ta như trưởng bối, vậy mà đối phương còn không biết tự lượng sức mình, vậy đừng trách hắn.
Nghe Lý Quân nói vậy, Đàm Đài Hạo Thương ngây người.
Gương mat ông ta chuyen từ đen sang tím, rồi từ tím sang xanh.
Không ngo một con coc ghẻ từ Di Tích Cam lại dám nói chuyện với ông ta như vậy.
Còn nói muốn dùng nước tiểu tưới mình tỉnh.
Thật quá đáng!
Hắn có tư cách gì mà dám ngang ngược như vậy?
Vừa tức vừa xấu hổ, Đàm Đài Hạo Thương siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy lửa giận, khí thế ngập trời quét về phía Lý Quân.
"Tiểu tử, có lẽ ngươi mạnh ở Di Tích Cấm, nhưng ở Thánh Địa nhất là trước mặt ta, ngươi chẳng là cái thá gì, bây giờ ta muốn ngươi quỳ xuống."
Sức mạnh khủng bố như một ngọn núi trấn áp Lý Quân.
Chỉ trong chớp mắt, cả gian phòng như đông cứng.
Tô Thiền Tuyết và Tuân Huống mặt mày tái nhợt, bọn họ không thể chịu nổi.
Đàm Đài Hạo Thương là cường giả Thần Cảnh, thực lực ông ta rất mạnh.
Không cần ra tay, chỉ bằng khí thế cũng có thể làm chủ tất cả.
Lý Quân cảm nhận được năng lượng ập tới, hắn lập tức đoán ra được thực lực của Đàm Đài Hạo Thương.
Thần Cảnh tầng thứ nhất, mạnh hơn Kim trưởng lão.
Gia tộc Đàm Đài không hổ là thế lực thượng cổ.
Nhưng trước mặt hắn thì chẳng là cái thá gì.
Khoảnh khắc khí thế ép tới, Lý Quân bước lên một bước.
Khí tức sắc bén xé rách khí thế của đối phương, giống như một khí cầu khổng lồ bị xé ra một khe hở.
“Bùm!"
Khí thế của Đàm Đài Hạo Thương bị phá vỡ, sóng khí đánh ngược lại Đàm Đài Hạo Thương.
Đàm Đài Hạo Thương trợn to mắt.
"Sao có thể? Tên tiểu tử này lại phá vỡ được khí thế của ông ta, xem ra cũng có chút bản lĩnh."
Trong lòng Đàm Đài Hạo Thương vô cùng kinh ngạc, động tác trên tay không dừng, tay nâng lên bao phủ kình khí đang phủ tới.
Nhưng ngay sau đó, sức mạnh ngưng tụ trên tay ông ta bị phá vỡ, gan bàn tay ứʼa máu.
Vẻ mặt Đàm Đài Hạo Thương vô cùng khó coi.
Mặc dù chút vết thương này không tính là gì nhưng bị con cóc ghẻ mình xem thường đánh bị thương không khác gì tát thẳng vào mặt ông ta, rất mất mặt.
Lúc này, Đàm Đài Hạo Thương hoàn toàn bị chọc giận.
Khí thế khủng bố không ngừng dâng lên.
Sau lưng ông ta xuất hiện hư ảnh thần linh, đây là Cửu Thiên Thần Linh Công của gia tộc Đàm Đài, nổi danh có thể mượn sức mạnh của thần linh.
Ban tay Đàm Đài Hạo Thiên gio lên, mang theo song khí cuồn cuộn đè Lý Quân xuống.
Bàn tay hư ảnh phía sau lưng ông ta cũng áp xuống, giống như đập chết một con kiến.
Lúc này, Tô Thiền Tuyết và Tuần Huống đã bị văng ra ngoài cửa sổ.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!