Đương nhiên mọi người đều biết, hôm nay sinh viên từ học viện điện ảnh truyền hình tới rất nhiều, hơn nữa đại đa số đều là đơn thuần tới góp vui. Tuy nhiên, nếu bạn muốn nói họ không dùng sự khôn lỏi để đạt lợi ích hay trèo cao để kết bạn, lôi kéo quan hệ, thì đó đương nhiên là không thể.
Vì Lâm Hiểu Lộ bắt thóp được điểm này nên mới dám chụp mũ Y Linh chắc nịch như thế.
Mặc dù hầu hết mọi người đều cảm thấy oan uổng cho Y Linh trong lòng, nhưng họ lại không dám trách móc Lâm Hiểu Lộ một cách công khai.
Dẫu sao họ cũng không tìm được lý do nào để phản bác Lâm Hiểu Lộ cả.
Hơn nữa, nếu tùy ý phản bác thì Lâm Hiểu Lộ cũng sẽ chụp cho bạn cái mũ là động vật chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới.
Trương Tư Tổ và những người khác không thể tìm ra lý do để phản bác, suy cho cùng, mục đích ban đầu của họ là để Y Linh và Lâm Hiểu Lộ có mối quan hệ tốt hơn và nhân đó đạt được lợi ích.
Mặc dù Y Linh không có ý nghĩ đó, nhưng bây giờ có dùng có trăm miệng cũng không biện bạch được.
Nhìn thấy Y Linh và những người khác không nói nên lời, khí thế của Vũ Thi Hàm ngay lập tức tăng lên, cô ta càng thêm đắc ý nói: "Nói đi chứ, tại sao cô lại không lên tiếng chứ? Nếu không có tâm thái đến đây để kết giao và đi cửa sau, sinh viên các cô cần gì phải chạy tới tham gia hội nghị sát nhập của trùm giới giải trí chúng tôi chứ?" "Cuộc họp sáp nhập này không có chút liên quan gì tới các cô cả!"
Lôi Công cười lạnh một tiếng: "Vậy cô đang là sinh viên trong trường cũng không phải đang ở đây sao?"
Vũ Thi Hàm cười lạnh đáp: "Tôi là trợ lý của Tử Kỳ, nếu tôi không ở đây, chẳng lẽ cậu muốn một người đàn ông tay chân vụng về như cậu chăm sóc Tử Kỳ sao?"
Điền Thuý Thuý, Trương Manh và những người khác chỉ dám nhìn từ xa, mặc dù họ hy vọng Y Linh sẽ bị mất mặt nhưng Trình Kiêu đang ngồi ở đó, họ thậm chí còn không dám đến gần.
Một số người có mối quan hệ tốt với Lâm Hiểu Lộ và Triệu Tử Kỳ bắt đầu nối giáo cho giặc và lên tiếng phê phán Y Linh.
Một nữ sinh dở dở ương ương chua ngoa nói: "Chị Hiểu Lộ nói rất đúng, một sinh viên đến nơi như thế này còn có thể làm cái gì ngoại trừ trục lợi cho mình chứ!"
Một cô gái khác đang soi gương điên cuồng sửa lại lớp trang điểm, cười lạnh một tiếng: "Cô ta là một nữ sinh, xung quanh lại có nhiều nam sinh như vậy, hơn nữa nam sinh nào cũng nói hộ cô ta, cô cảm thấy loại quan hệ này là bình thường sao?"
"Tôi thấy nữ sinh này muốn trèo cao lôi kéo quan hệ với Lâm Hiểu Lộ. Sau khi bị Lâm Hiểu Lộ vạch trần lại giả vờ thành bộ dạng đáng thương để giành được thiện cảm của mọi người"
"Hừ, tuổi còn nhỏ mà đã tính toán như vậy, đợi sau khi ra trường cũng sẽ thành một ả mưu mô thôi!"
Dư luận dần dần bị lệch hướng và phát triển theo chiều hướng bất lợi cho Y Linh.
Y Linh lo lắng đến mức suýt bật khóc, nhưng cô không thể tìm thấy bất kỳ bằng chứng có sức thuyết phục nào cho thấy cô hoàn toàn không cố ý trèo cao lôi kéo Lâm Hiểu Lộ. "Tôi thật sự chỉ muốn chào hỏi đản chị mà thôi! Không có ý gì khác cả, xin hãy tin tưởng tôi!"
Ánh mắt Y Linh đầy đáng thương cầu cứu tất cả mọi người.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy ánh mắt của Y Linh, hầu hết mọi người đều quay đầu đi chỗ khác hoặc cúi đầu im lặng.
Trương Tư Tổ và những người khác muốn nói thay cho Y Linh nhưng họ không biết phải nói gì. Sợ rằng nếu nói ra không những không giúp được Y Linh mà ngược lại, Lâm Hiểu Lộ và Vũ Thi Hàm sẽ bắt được thóp.
Trình Kiêu lạnh lùng nhìn Lâm Hiểu Lộ đang đắc ý, giọng nói hờ hững cất tiếng: "Cô ấy thực sự không cần phải bám vào cô."
"Bởi vì cô không xứng!"
Giọng nói Trình Kiêu đều đều, nhưng ở trong tiếng nghị luận ồn ào, mọi người lại nghe thấy vô cùng rõ ràng.
Mọi người xung quanh khẽ sửng sốt, sau đó nhìn về phía Trình Kiêu kinh ngạc hô lên: "Tên nhãi này là ai? Không ngờ cậu ta lại nói Lâm Hiểu Lộ không xứng!”
"Không quen biết, có lẽ cũng là sinh viên của Học viện Điện ảnh và Truyền hình giống như cô gái xinh đẹp đó"
"Nhưng thằng nhãi này thật là to gan, không ngờ cậu ta lại dám chống lại Lâm Hiểu Lộ!"
Vẻ mặt tự mãn của Lâm Hiểu Lộ lập tức biến thành tức giận, cô ta ước gì mình có thể bước lên xé toạc miệng của Trình Kiêu ra.
Tuy nhiên, đây là nơi công cộng, và cô ta phải kiêng dè cho hình tượng của mình.
Lâm Hiểu Lộ cố nén lửa giận, khinh thường nhìn Trình Kiêu cười lạnh nói: "Tên nhãi kia, cậu là cái thá gì mà dám ở đây trâng tráo!"
"Vậy cậu nói cho mọi người biết thử xem, vì sao tôi lại không xứng?"
Vũ Thi Hàm cũng ở bên cạnh kêu gào: "Con chó điên từ đâu ra mà dám ở đây sủa bậy! Các người chỉ là sinh viên mà thôi, sao dám coi thường chị Hiểu Lộ chứ! Trong mắt các người, chẳng lẽ những ngôi sao có tiếng ngồi ở hiện trường, những tên tuổi lớn trong làng giải trí đều không đáng nhắc tới sao!"
Vũ Thi Hàm cố ý dùng từ độc địa, vừa mở miệng ra đã đẩy Trình Kiêu và những người khác lên đầu sóng ngọn gió, nếu anh không trả lời khéo léo thì có thể anh sẽ trở thành kẻ thù chung của toàn bộ hội trường.
Những tên tuổi lớn hàng đầu, cũng như những ông trùm phía sau hậu trường trong làng giải trí đang ngồi ở đây, mặc dù không thích việc Vũ Thi Hàm sử dụng bọn họ làm vũ khí, nhưng họ lại càng không thích thái độ kiêu ngạo của Trình Kiêu .
Tuy trong làng giải trí hỗn loạn nhưng vai vế và quy tắc rất quan trọng, tuy mọi người đâm sau lưng nhau nhưng ở ngoài mặt nhất định phải hòa thuận, lễ phép nho nhã.
Mà Trình Kiêu là thân phận học sinh lại dám xem thường Lâm Hiểu Lộ nổi tiếng đã ra mắt được hai năm. Bất kể ai đúng ai sai trong chuyện này thì hành động của Trình Kiêu cũng tương đương với việc thách thức một số quy tắc của giới giải trí.
"Thằng nhãi này toàn nói lời ngông cuồng!"
"Đúng thế, một sinh viên mà lại dám coi thường Lâm Hiểu Lộ đã chen chân vào hạng ba, thật là kiêu ngạo!"
Nhiều người mới đầu thông cảm cho Y Linh đã quay sang làm ngơ vì những lời nói của Trình Kiêu .
Lúc đầu, chỉ có những người ở vị trí bên cạnh quan tâm đến chuyện gì đang xảy ra ở đây, nhưng khi mâu thuẫn ngày càng gay gắt đã dần dần thu hút sự chú ý của gần như toàn bộ hội trường.
Dù sao hội nghị sáp nhập này còn chưa bắt đầu, lúc này mọi người hoặc là nịnh nọt đối phương, hoặc là tán gẫu bợ đít, nếu có thể có chút chuyện buôn dưa lê để chế nhạo thì mọi người đều rất thích nghe.
Ở hàng đầu tiên, bao gồm những tên tuổi lớn hạng một như Lý Minh, Châu Tiết Luân, v.v.
Ngay cả Trương Gia Vũ, Thành Đạt, Viên Tiêu, những ông lớn trong ngành giải trí ở hàng ghế khách mời đặc biệt bên cánh sân khấu, đều là một số nhân vật cấp cao nhất trong ngành giải trí, có địa vị tương đương với ông chủ lớn đứng đằng sau Tập đoàn giải trí Á tộc như Trình Kiêu.
Họ đều đang xem trận chiến giữa Trình Kiêu và Lâm Hiểu Lộ.
Tuy nhiên, hầu hết những người này đều mang phong thái tự cao coi mình như thần thánh. Theo quan điểm của họ, cuộc chiến giữa Trình Kiêu và Lâm Hiểu Lộ không khác gì cuộc chiến giữa những con kiến.
Tuy nhiên, ngay cả những tên tuổi lớn hàng đầu như bọn họ cũng có phần chống đối với lời nói của Trình Kiêu.
Lý Minh nghiêm mặt, hừ mũi nói: "Hậu bối bây giờ càng ngày càng không biết phép tắc"
Châu Tiết Luân cười toe toét nhưng cũng không lên tiếng, hiển nhiên đang khinh thường đối với lời nói của Trình Kiêu.
Thành Đạt đã ngoài sáu mươi, nhìn Trương Gia Vũ và Viên Tiêu cười nói: "Tên nhãi này thực sự là một con bê mới sinh không sợ hổ." Trương Gia Vũ cau mày nói: "Dám chống lại là tốt, nhưng cũng phải có thế lực mới được, nếu không đó chỉ là can đảm của một dân đen thôi.
Viên Tiêu dùng tiếng phổ thông không chuẩn của mình nói: "Cậu ta sẽ sớm chịu trách nhiệm về những lời nói ngông cuồng của mình thôi"
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!