Lọc Truyện

Chàng Rể Chiến Thần - Dương Chấn

Nghe thấy Dương Chấn lẩm bẩm cảm thán, Hà Thanh Long càng cảm thấy nghi ngờ, ông ta không nhịn được mà hỏi: “Sư phụ, cái gì không đúng lắm? Rốt cuộc bị sao vậy?” 

Dương Chấn không trả lời, mà nói: “Ông nhìn kỹ những người trước mắt đi!” 

Hà Thanh Long có hơi mù mờ, nhưng vẫn theo lời của Dương Chấn, đưa mắt nhìn người đi đường ở xung quanh, hơn nữa đánh giá bọn họ một cách nghiêm 

túc. 

Sau một hồi quan sát, Hà Thanh Long bỗng ngộ ra. 

“Trước đó sư phụ nói, linh khí ở thế tục rất mỏng manh, tất cả người phàm ở đây đều không thể tu luyện trở thành võ giả, ai có thực lực mạnh cũng chỉ có nhục thân mạnh một chút mà thôi. 

“Cho dù về sau kết giới giữa giới thế tục và hạ giới cổ võ bị phá vỡ, linh khí của thế giới mới cũng sẽ không dồi dào tới mức nào cả!” 

“Nhưng hiện nay, mức độ nồng đậm của linh khí trong không khí không kém gì trung giới cổ võ của chúng tôi!” 

“Hơn nữa người đi quanh xung quanh trông cũng rất có tinh thần, cho dù không có khí tức tu luyện võ đạo, nhưng trên người cũng vì được ôn dưỡng bởi linh khí mà tràn đầy sức sống. 

Dương Chấn nghe câu trả lời của Hà Thanh Long thì gật đầu. 

Vốn quay về nước Cửu Châu – nơi mình sinh ra, tâm tư của Dương Chấn cũng chìm đắm trong những hồi ức trước kia, dù sao mảnh đất dưới chân anh, đâu đâu cũng tràn ngập cảm giác quen thuộc, anh cũng không quá chú ý xung quanh. 

Nhưng đi một lúc, anh đột nhiên cảm nhận được nồng độ linh khí trong không khí hình như không kém hơn quãng thời gian anh ở trung giới cổ võ bao nhiêu 

hết. 

Hơn nữa hình thái của tất cả mọi người ở trên đường cũng trở nên khác lạ, ngay cả tốc độ cũng nhanh hơn trước kia rất nhiều. 

Ngay cả cái cây xanh tươi cũng được linh khí ôn dưỡng mà trở nên to lớn và tươi tốt, còn tươi tốt hơn cây ở hạ giới cổ võ. 

Vậy nên lúc này đám người Dương Chấn ăn mặc khác biệt với mọi người xung quanh cũng vẫn không ai nhìn nhiều, giống như bọn họ sớm đã quen khi nhìn thấy cách ăn mặc này. 

Trong lòng Dương Chấn thấp thoáng có dự cảm không tốt, anh suy đoán kết giới giữa trung giới cổ võ và thế giới mới rất có khả năng đã vỡ hoàn toàn. Điều này đối với thế giới mới mà nói không phải một chuyện tốt, nếu không cẩn thận, rất có khả năng sẽ mang tới một tai họa hủy diệt đối với thế giới mới. 

Thế giới mới không dễ gì mới được bình yên, nếu kết giới thật sự bị phá vỡ, đây là điều Dương Chấn không muốn nhìn thấy. 

Lúc này Hà Thanh Long cũng nghĩ ra cái gì đó, ông ta giải thích với Dương Chấn. 

“Tôi đã sớm nghe nói không chỉ có kết giới giữa trung giới cổ võ và thượng giới cổ võ sắp bị phá vỡ, kết giới giữa trung giới cổ võ và hạ giới cổ võ cũng có vết nứt rất lớn, nhìn tình hình hiện nay, tôi đoán trong khoảng thời gian chúng ta ở Thần Đan Tông, kết giới giữa thế giới mới và trung giới cổ võ của chúng tôi đã bị vỡ hoàn toàn!” 

Rõ ràng, Hà Thanh Long và Dương Chấn có suy đoán giống nhau. 

Ngay lập tức, Dương Chấn cũng không quan tâm ánh mắt sững sờ của người xung quanh, dưới chân lập tức nổi gió, hóa thành một cơn gió, nhanh chóng chạy tới nhà họ Diệp ở Yên Đô. 

Hà Thanh Long theo sát đằng sau. 

“Tốc độ của hai người đó nhanh quá, bọn họ lẽ nào là cường giả tới từ trung giới cổ võ hay sao?” 

“Nhìn tốc độ của bọn họ, đoán chắc sẽ sở hữu thực lực Thiên Cảnh Tứ Phẩm!” 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận