Lọc Truyện

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

Sau khi Trần Thương rời đi, trong phòng phẫu thuật đều lặng ngắt như tờ.

Y tá trưởng theo sau lưng, nhìn thấy mấy cảnh tượng ấy ... Chợt nhớ tới một bài thơ.

Người đi nhẹ nhàng, chính như người nhẹ nhàng đến, người nhẹ nhàng như bức tranh, đi không mang một áng mây!

Không sai, nhìn thấy từng cái trợn mắt hốc mồm của chủ nhiệm, thực tế y tá trưởng không biết nên nói cái gì.

Sau khi Trần Thương rời đi, Trương Viễn copy video phẫu thuật.

Sau khi trở lại khoa cấp cứu, Trần Thương cười nói:

- Cảm ơn.

Trương Viễn vội vàng khoát tay, anh hiểu được, có thể đi theo Trần Thương làm cái công việc này, đối với anh chính là một bước ngoặt quan trọng!

Rõ ràng anh biết được đây là một cơ hội.

Nếu như mình có thể hiểu rõ cái điểm này, không khoa trương chút nào, cấp cứu sẽ có một chỗ cắm dùi.

Trương Viễn vội vàng nói:

- Đại thần, tôi giúp anh tạo Powerpoint nhé?

Trần Thương nghe vậy thì hai mắt lập tức sáng lên:

- Có khổ cực anh quá không!

- Hay là tôi và anh cùng làm?

Trương Viễn vội vàng khoát tay:

- Anh và tôi không giống nhau, anh có vợ, tôi trở về cũng là nhàn rỗi, có thể học tập là tốt nhất.

Trần Thương nghe vậy thì trầm ngâm một lát, sau đó nói:

- Lát nữa tôi sẽ viết một chút diễn giải, đợi anh trở về sau đó kết hợp với những tấm ảnh làm một lần.

- Làm phiền anh!

Trần Thương vỗ vai Trương Viễn.

Trương Viễn nghe xong, vội vàng gật đầu:

- Tốt, không phiền, không phiền, nếu tôi có thể tìm hiểu được những điều này, trợ giúp được tôi sẽ càng lớn, cám ơn anh, Trần Thương!

Trương Viễn nói một cách nghiêm túc.

Công việc này rất phiền phức, cần phân loại rất nhiều tấm ảnh, sau đó kết hợp diễn giải với tấm ảnh làm thành văn án.

Cho dù là làm nhanh đi nữa, cũng phải cần thời gian rất lâu.

Thế nhưng!

Trương Viễn hiểu rõ, nếu như mình có thể quy nạp rõ ràng, chuyện này đối với chính mình có rất nhiều lợi ích!

Ai không phải cố gắng?

Nếu có một cơ hội như thế này bày ở trước mặt, cứ cho là bởi vì lười biếng đi, nhưng sau này muốn tìm đến có thể cũng là quá khó khăn.

Trên đời này, cơ hội như vậy cũng chỉ có mấy lần.

Nếu anh bỏ qua một lần, chắc chắn sẽ bị bỏ lại một đoạn dài.

Trương Viễn hiểu rõ, mình chẳng qua chỉ là một trong 4000 nhân viên trong trung tâm Cấp cứu thủ đô, một người rất bình thường.

Trình độ đối với bệnh viện chỉ là nước cờ đầu

Sau khi anh được nhận vào, dựa vào vẫn là chính anh.

Thiên phú không đủ thì phải cố gằng góp!

Trần Thương nhìn thấy Trương Viễn, cười cười, đứng dậy trở lại phòng trực ban.

Hiện tại Trần Thương mang theo notebook tùy thân, đặt ở trong ngăn tủ ở phòng trực ban, sau khi đi vào rồi lại mở ra, suy nghĩ một chút, gọi Trương Viễn đến.

- Tôi vừa viết vừa nói một chút, anh nghe cho kỹ nhé.

Trương Viễn kích động gật đầu.

- Tốt tốt!

Anh muốn mở điện thoại ra ghi âm, thế nhưng suy nghĩ một chút, lo lang Trần Thương để ý cho nên quyết định không mở ra.

Không ngờ Trần Thương trực tiếp nói:

- Anh mở ghi âm, buổi tối trở về kết hợp video phẫu thuật lại nhìn một chút.

Trương Viễn bất đắc dĩ cười.

Trần Thương tốn hai mươi phút phân loại viết ra diễn giải.

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận