Lọc Truyện

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

Mà ánh mắt Trần Thương thì đột nhiên sáng lên!

Đúng vậy!

Trần Thương đột nhiên linh cảm thấy.

Chỉ giảng một chút [ pen kẹp kim của tôi ] cũng tốt!

Thứ này thật ra là rất có thể giảng dạy.

Nhìn như đơn giản, chính là một dụng cụ chữa bệnh, một dụng cụ mà mỗi một bác sĩ ngoại khoa nào cũng cần làm bạn cả đời, thật ra có rất nhiều cách nói và kỹ xảo.

Nghĩ tới đây, Trần Thương đột nhiên đưa ra quyết định.

Chọn cái này đi!

Nhưng hiện tại cần lâm sàng thực tiễn cung cấp một chút hình ảnh.

Nghĩ tới đây, Trần Thương gọn gàng linh hoạt đứng dậy:

- Mọi người cứ thảo luận trước đi, tôi đi chuẩn bị một chút tài liệu.

Mấy chủ nhiệm tò mò nhìn bóng lưng Trần Thương:

- Thầy Trần anh định nói cái gì?

Trần Thương cười nói:

- Pen kẹp kim của tôi!

Mọi người sững sờ, chính là cái loại thời thượng thời thượng rất thời thượng à?

Chờ sau khi Trần Thương rời đi, Hà Chí Khiêm đột nhiên tấm tắc lấy làm kỳ lạ:

- Tôi cũng muốn đi xem.

Từ Tử Minh nghe vậy thì lập tức đánh nhịp:

- Cùng nhau đi!

Sau khi Trần Thương trở lại khoa cấp cứu thì bắt đầu bận rộn.

- Bác sĩ Trương, có người bệnh chuẩn bị khâu lại, anh đến chuẩn bị một chút.

Y tá vội vàng nói.

Trần Thương nghe xong, vội vàng nói:

- Ta tới đi!

Y tá thấy Trần Thương đồng ý, vội vàng nói:

- Trần bác sĩ, để tiểu Trương bác sĩ là được rồi, ngài đi làm việc ngài.

Trương Viễn lúng túng gật đầu:

-Đúng, loại việc nặng nhọc này, để tôi làm là được rồi! Không cần hàm lượng kỹ thuật gì cả.

Trần Thương cười nói:

- Ai nói không có hàm lượng kỹ thuật?

Sau khi nói xong:

- Lát nữa để tôi khâu lại, anh giúp tôi chụp ảnh.

Trương Viễn nghe thấy vậy thì lập tức nhíu mày:

- Chụp ảnh? Chụp ảnh gì?

Trần Thương nói:

- Lúc tôi khâu lại, nói anh chụp chỗ nào thì anh chụp chỗ đó, ta sắp đi Hiệp Hòa tọa đàm, cần chuẩn bị Powerpoint.

Trương Viễn nghe xong, lập tức cảm khái, cũng là khâu lại, bác sĩ Trần có thể đi Hiệp Hòa giảng bài, còn mình chỉ có thể làm thành việc nặng.

Chênh lệch!

Trần Thương đột nhiên cảm thấy làm Powerpoint thật quá mệt mỏi, quay người nhìn Trương Viễn:

Đung roi, thứ bay tuan nay anh co thoi gian khong? Tôi đi vien y học Hiep Hoa toa đàm, cần một người giúp đỡ, anh đi với tôi được không?

Trương Viễn nghe xong, lập tức trợn tròn mắt, mặt mày hớn hở.

Xoa xoa đôi bàn tay:

- Viện y học Hiệp Hòa? Ta có thể làm gì?

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận