Một "Di chứng thương tích"!
Mà Trần Thương hi vọng mình có thể trợ giúp chủ nhiệm Lý ra khỏi bóng mờ, anh tin là chủ nhiệm Lý có thể.
Nghe thấy Trần Thương, trong lúc nhất thời Lý Bảo Sơn bắt đầu im lặng, anh ấy cẩn thận suy nghĩ một chút, thật sự là do Trần Thương phẫu thuật phát hiện cái bóng của mình bên trong.
Thời khắc này, Lý Bảo Sơn ngẩng đầu:
- Tiểu Trần ... Ý của cậu là ...
Trần Thương kiên định gật đầu:
- Quả thật, chủ nhiệm, anh rất ưu tú, đồng thời còn rất lợi hại, có lẽ anh nên tự tin một chút.
Vào giờ phút này, phía ngoài đại sảnh đã trong nháy mắt giống như đã vỡ òa!
- Ông trời của tôi!
- Điều này ... Điều này làm sao có thể?
- 10 phút! 10 phút đã hoàn thành thay thế ...
- Thiên tài! Thực sự là thiên tài!
Tô Hạo Cường nhìn cham cham vao màn hình lớn nửa ngày vẫn không nói gì.
Hiện tại, anh đã hiểu rõ vì sao Hà Chí Khiêm va Từ Tử Minh lại duy trì Trần Thương với cường độ như thế.
Bởi vì cậu ta chính là kỳ tích chứ sao!
Với một ca phẫu thuật này, Tô Hạo Cường cho rằng Vu Uyển đã là người chết, lập tức bị kéo lại.
10 phút dài bao nhiêu?
Còn chưa đủ chơi một ván Vương giả, cũng không đủ thời gian chế một ly cà phê ...
Thế nhưng, trong mười phút này, hai tay Trần Thương đã nhanh đến cực hạn, thành công cứu vớt người bệnh đáng thương này, không, phải gọi là người bệnh may mắn mới đúng.
Bởi trong mắt Tô Hạo Cường, tình hình vừa rồi của Vu Uyển, là ai cũng sẽ không thể cứu được.
Thế nhưng Trần Thương lại chính là người làm được điều đó.
Mà lúc này, Ngô Đồng Phủ quả thật là rất vui vẻ.
Nguyên bản cảnh đẫm máu này, Ngô Đồng Phủ thậm chí hơi không đành lòng nhìn thẳng, thế nhưng gần như ngay một nháy mắt anh thấy như vậy, Trần Thương dùng ngón tay trực tiếp nhét vào bên trong mạch máu, sau đó hoàn thành cầm máu, nhanh chóng bắt đầu sửa chữa, thay thế, rồi khâu lại ...
Một bộ thao tác này như nước chảy mây trôi, có thể xưng là một ca cấp cứu phẫu thuật hoàn mỹ.
Ngô Đồng Phủ nhìn thấy Trần Thương ngồi dưới đất là hai tay đặt trên bụng mình, anh bất đắc dĩ bật cười.
- Lợi hại! Quá lợi hại!
Nói xong, Ngô Đồng Phủ bắt đầu vỗ tay!
Mà lúc này, mọi người cũng dồn dập bắt đầu vỗ tay theo, tất cả mọi người toàn trường đều khâm phục khả năng phẫu thuật của Trần Thương.
Nhìn mà phải than thở!
Cho dù là chướng mắt, cảm thấy hai người chủ nhiệm là Từ Tử Minh và Hà Chí Khiêm hơi quá đáng, nhưng cũng bắt đầu vỗ tay.
Bởi vì bất luận là chướng mắt như thế nào, trong lúc người bệnh nguy cấp, họ cũng không phải là kẻ địch.
Kẻ địch chung của họ chính là ma bệnh và Tử thần!
Cái này vĩnh viễn là hai bên đối lập nhau.
Cho dù là họ ghen ghét thực lực của Trần Thương, thế nhưng họ không thể không dâng lên tiếng vỗ tay.
Bởi vì quá lợi hại.
Sau khi chờ phẫu thuật kết thúc, những người kia nhìn thấy Từ Tử Minh và Hà Chí Khiêm, trong lòng đều ê ẩm, giống như ăn chanh chua, như axit ở trong dạ dày.
Hai người đó thật sự là ôm vào bắp đùi mà không buông lỏng.
Mà khi Ngô Đồng Phủ nhìn thấy Hà Chí Khiêm và Từ Tử Minh cùng nhau kết thúc hoàn thành phẫu thuật trùng, anh bất đắc dĩ lắc đầu, hai con người này, con đường đúng là càng chạy càng rộng mà!
Nhưng càng làm viện trưởng vui vẻ hơn.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!