Nếu bị người khác nghe thấy được thì sẽ mất mặt cỡ nào!
Nghĩ tới đây, trong lòng Trần Thương lại hơi lo sợ bất an.
Sau khi thu xếp tốt cho mọi người, Trần Thương đi tới hậu trường, lúc này hội nghị còn chưa bắt đầu, mấy viện lãnh đạo, Dư Dũng Cương và mấy chủ nhiệm La Hữu Tài ở nơi đó ngồi nói chuyện phiếm.
Nhìn thấy Trần Thương một thân thường phục đi đến, nguyên một đám sửng sốt một chút.
Lúc này, Trần Thương mới nhìn rõ, ngay cả Mã Nguyệt Huy cũng là một thân đồ vét phẳng phiu, xem ra có bài bản hẳn hoi.
Kiều Thành An vội vàng nói:
- Ai nha, đều tại tôi, quên căn dặn tiểu Trần mặc chính thức một chút.
Trần Thương lập tức xấu hổ một hồi.
Nhìn đồng hồ, sắp tới thời gian bắt đầu rồi, Ngô Đồng Phủ bất đắc dĩ nói:
- Vậy thế này đi, dáng dấp tiểu Trần rất có tinh thần, không cần đổi.
Mã Nguyệt Huy lập tức nhỏ giọng thầm thì một câu:
- Lần trước tôi không mặc đồ vét, ngài nói không để cho tôi lên đài ...
Sau khi La Hữu Tài nghe thấy, bất đắc dĩ khụ khụ một tiếng, không để cho mình bật cười.
La Hữu Tài nhìn người em rể này cũng là một mặt bất đắc dĩ, thật không biết em gái mình là coi trọng tên lỗ mãng này chỗ nào.
Ngô Đồng Phủ không nhìn thẳng Mã Nguyệt Huy, tiếp tục nói:
Đúng rồi, nói một chuyện, hôm nay huấn luyện sẽ kết hợp xã khu DXY, Yishi Tv để truyền hình trực tiếp, mọi người chú ý một chút, trong lúc huấn luyện nha, không nên nói lung tung!
Trần Thương ngẩn người, quay người nhìn thoáng qua Mã Nguyệt Huy, lập tức sửng sốt, trách không được thẳng nhãi này ngày bình thường biếng nhác hôm nay lại ăn mặc ra dáng.
Có điều, Trần Thương chủ yếu làm việc huấn luyện là vào ngày mai, xế chiều hôm nay thật ra chủ yếu là biểu diễn phẫu thuật, muốn mặc cũng là mặc quần áo phẫu thuật.
Thế nhưng, nghĩ đến phát sóng trực tiếp nhiều khán giả như vậy, Trần Thương đột nhiên mong đợi, là vòng phấn hay là nhận đen phải xem hai ngày nay và mai thế nào!
Nghĩ đến chính mình cũng sẽ trở thành võng hồng, Trần Thương đột nhiên bắt đầu suy nghĩ biến hiện lưu lượng như thế nào!
Ví dụ như bán cái hàng gì?
Lão đại Lý Giai Kỳ người ta một đêm bán đi hơn trăm triệu nguyên son môi.
Ngay cả lập nghiệp tiểu năng thủ giáo sư La cũng tiến vào cái nghề này.
Trần Thương đột nhiên cảm giác thấy nếu như mình phát hỏa, có thể bán cái hàng gì?
Kẹp cầm máu?
Hay là băng gạc vô khuẩn!
Thực sự không được, thật ra thuốc cảm cúm cũng có thể.
Đúng!
Dù sao công ty y dược không thiếu tiền.
Sau khi hiểu rõ, cuối cùng Trần Thương cũng tìm xong đường lui cho mình.
Hiện tại, bước đầu tiên chính là vòng phấn!
Thật ra, loại hình thức trực tiếp này vẫn luôn có, mọi người cũng không lạ lẫm, thế nhưng ... một điểm duy nhất chính là một khi ra trực tiếp sau đó, sẽ phải đối mặt với càng nhiều người sử dụng trên toàn quốc.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!