Lọc Truyện

Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)

Nhân vật cầm đầu Phong Ảnh vậy mà là một Dị Phong đã hoá hình, hơn nữa còn là Nữ Tướng, điều này vượt xa dự kiến của Lạc Nam.

“Nàng là ai?”

Mà lúc này, Âu Dương Thương Lan cũng bực bội nhìn về phía Đế Vũ Phong Ảnh, sau đó hung hăng véo hông Lạc Nam.

Hai người đang ân ái, tên này lại thả một nữ nhân khác xuất hiện, trêu chọc nàng sao?

“Đừng tức giận, nàng ấy là Dị Phong mà sư phụ Kim Nhi gửi đến!” Lạc Nam vội vàng giải thích.

“Dị Phong?!” Âu Dương Thương Lan hơi giật mình, đánh giá một thoáng Phong Ảnh.

Quả nhiên phát hiện xung quanh mỹ nữ này có vô số ngọn gió vờn quanh, cặp Phong Dực sau lưng cũng như gắn liền cùng cơ thể.

“Các ngươi là ai? Dùng thủ đoạn nào truyền tống ta đến nơi này?” Đế Vũ Phong Ảnh lơ lửng trên không trung nhìn xuống hai người Lạc Nam, mở miệng chất vấn.

“Truyền tống?” Lạc Nam sắc mặt lại mộng bức.

“Bất kỳ loại Thiên Địa Dị Vật nào cũng đều là tồn tại độc nhất vô nhị, Hệ Thống cũng không thể mô phỏng như công pháp hay vũ kỹ, vì thế khi công tử triệu hoán ra Đế Vũ Phong Ảnh, Hệ Thống đã cưỡng ép truyền tống nàng từ nơi đang bế quan khôi phục tu vi đưa đến tận đây!” Kim Nhi chép miệng nói.

Lạc Nam khóe miệng giật giật, đột nhiên cảm thấy tính cách của Đế Vũ Phong Ảnh còn khá tốt.

Người ta rõ ràng là đang bế quan khôi phục tu vi, đột nhiên thần không biết quỷ không hay bị truyền tống đến một nơi xa lạ, còn chứng kiến đôi nam nữ đang ái ân trên giường.

Không phát điên mới là chuyện lạ.

Đổi lại là hắn có khi trực tiếp cùng đối phương liều mạng.

Mà như chứng minh cho suy nghĩ của Lạc Nam là hợp lý, Đế Vũ Phong Ảnh lập tức nghiêm nghị quát lên:

“Phong Vũ Chiến Thân!”

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Đế Phong Lực cuồng bạo và tinh khiết cấp tốc tụ hợp.

Chỉ thoáng chốc, Đế Vũ Phong Ảnh thân thể biến lớn như một nữ chiến thần, thân mặc Phong Giáp cuồn cuộn, mái tóc như vũ bão tung bay, Phong Dực sau lưng dài đến ngàn dặm…

XOẸT!

Như lưu tinh biến mất giữa trời quang, một lần nữa xuất hiện đã tiếp cận Lạc Nam và Âu Dương Thương Lan.

Phong Dực cuồng nộ huy vũ, đầy trời Phong Đao mang theo sát phạt chi khí cắt đứt không gian, tầng tầng lớp lớp.

“Tốc độ quá kinh khủng!”

Lạc Nam âm thầm cả kinh.

Âu Dương Thương Lan ở bên cạnh vẫn còn chưa phản ứng kịp.

Hắn vội vàng ôm lấy nàng, Bát Hoang Hoành Thiên Viêm triển khai, Lượng Thiên Vân Phong quấn quanh cơ thể, đạp lên Long Quyền Cuồng Phong, thi triển Thiên Hạ Vô Cực.

XOẸT…

Thân thể của Lạc Nam cũng biến mất, thành công né tránh Phong Đao đầy trời tập kích.

Nhưng mà chưa kịp vui mừng, Đế Vũ Phong Ảnh chẳng biết từ bao giờ đã lẳng lặng ở phía sau lưng hắn, thậm chí so với Lạc Nam còn nhanh hơn một nhịp.

Thân thể biến thành khổng lồ chẳng làm tốc độ của nàng suy giảm, trái lại lực công kích và hủy diệt càng dữ tợn hơn.

Đôi tay hóa thành Phong Đao, hướng lưng Lạc Nam trảm xuống.

KENG KENG…

Kinh Văn Bất Hủ bao trùm toàn thân, Phong Đao trảm vào…tia lửa văng tung tóe.

“Thiên Hạ Vô Cực!”

Lạc Nam biến mất, nhưng Phong Ảnh lại một lần nữa đi trước một nhịp, đầy trời Phong Đao tiếp tục bao trùm.

“Ta không có ác ý!” Lạc Nam vội vàng hô lên.

Ý niệm vừa động, vô số Vạn Kiếm Lôi mang theo Bá Lực thét gào, va chạm chính diện với đầy trời Phong Đao của Đế Vũ Phong Ảnh.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Vạn Kiếm Lôi cùng Phong Đao cùng nhau nổ tung.

Thấy mình không làm gì được Lạc Nam, Đế Vũ Phong Ảnh hừ lạnh một tiếng :

‘‘Tứ Dực !’’

Trong khoảnh khắc, đôi Phong Dực sau lưng nàng đột ngột tách ra, từ hai cánh hóa thành bốn cánh.

VÈO !

Lạc Nam tròng mắt co rút, Tốc độ so với trước đó càng tăng gấp đôi…hắn hoàn toàn không thể theo kịp.

KENG!

Phong Đao trảm thẳng lên đầu hắn, sát khí ngập trời.

Nhưng nhờ có Kinh Văn Bất Hủ, Lạc Nam thành công giữ được một mạng.

“Phật Nộ Hàng Ma Quyền!’’ Không cam lòng chịu thua, Lạc Nam một quyền hướng về Đế Vũ Phong Ảnh đấm xuống.

RĂNG RẮC…

Không Gian rạn nứt, Đế Vũ Phong Ảnh biến mất dạng, để một quyền của Lạc Nam rơi vào khoảng không.

KENG !

Phong Đao lại hung hăng trảm vào đầu.

Mặc dù mình không bị thương, nhưng cảm giác như mèo vờn chuột khiến Lạc Nam bực mình quát : ‘‘Siêu Hồn – Định Hồn!’’

Hồn Lực vận chuyển, nhanh chóng hướng về Đế Vũ Phong Ảnh bao trùm, muốn làm chậm tốc độ của nàng.

Đáng tiếc, Lạc Nam lần đầu được lĩnh ngộ thế nào là tốc độ tuyệt đối.

Ngay khi Hồn Lực vừa xuất thể, Đế Vũ Phong Ảnh đã tan biến trong hư vô, tránh khỏi phạm vi Định Hồn có thể tác động.

‘‘Ta không có ác ý, ta chỉ muốn giúp đỡ nàng…’’ Lạc Nam cố gắng nhu hòa nói.

‘‘Phong Ảnh Tuyệt Sát !’’ Đế Vũ Phong Ảnh lạnh lùng quát lên, hiển nhiên bất chấp kẻ lạ mặt này già mồm.

Bằng một tốc độ kinh thiên, Đế Vũ Phong Ảnh di chuyển với quỷ đạo bất khả thi, vận tốc nhanh đến mức tạo thành từng luồng phân thân trong quá trình di chuyển.

Chỉ trong thoáng chốc, bốn phương tám hướng đã xuất hiện vài chục cái phân thân ảo ảnh giống y như đúc.

Thoáng chốc, toàn bộ những phân thân đó lấy một tốc độ tất sát tập kích về Lạc Nam.

Lạc Nam sắc mặt trở nên khó coi.

Mặc dù có Vạn Cổ Bất Hủ Thân, mình dù trúng chiêu này cũng không quá ảnh hưởng, nhưng mặt mũi xem như mất hết, làm sao có thể thu phục ?

Tốc độ của Đế Vũ Phong Ảnh thật sự quá nhanh.

Lạc Nam ước tính trừ khi mình đạt đến Tiên Đế thi triển Thiên Hạ Vô Cực mới có thể đuổi kịp.

Đương nhiên, sở trường của hắn không phải là Tốc Độ.

Lạc Nam mới không ngốc dùng sở đoãn của mình đấu với sở trường của Đế Vũ Phong Ảnh.

Nữ nhân này cực kỳ cố chấp, phải dạy dỗ nàng.

‘‘Luyện Độc Lĩnh Vực !’’

Bên trong Đan Điền, Đế Độc Đỉnh cấp tốc xoay tròn.

Đế Độc Lực thét gào tiến ra, ở xung quanh Lạc Nam hóa thành một lĩnh vực bất khả xâm phạm.

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận