"Chẳng phải ngươi nói nhà ngươi ở trên Đăng Thiên Lộ sao? Sao lại muốn rời khỏi nhà mình?" Dương Bách Xuyên nhìn Lã Xuân Thu nói, dĩ nhiên hắn không thể tin hết những gì Lã Xuân Thu nói.
"Tiểu tử nhà ngươi that là ... " Lã Xuân Thu thấy ngay sự nghi hoặc của Dương Bách Xuyên, không nói lên lời, lại liếc nhìn những người khác, cười bảo: "Có thời gian cãi nhau không bằng ngươi giới thiệu cho lão phu mấy vị đạo hữu này. Còn những chuyện khác, lát nữa lão phu nói cho ngươi cũng chưa muộn, được chứ?"
"Cũng được." Dương Bách Xuyên mỉm cười đáp.
Thực ra hắn rất có thiện cảm với Lã Xuân Thu. Nói cho cùng, ngày ở Địa Cầu Lã Xuân Thu từng giúp hắn, hơn nữa Lã Xuân Thu lưu lại Địa Cầu rất lâu, tuy để tìm Thần Mộ Viên nhưng cũng che chở Địa Cầu, chỉ riêng điều đó đã đáng để cảm ơn.
Giữa hai người cũng chẳng có oán thù gì, có thể làm bằng hữu.
Hắn giới thiệu: "Đại ca kết nghĩa của ta, Lục Nhĩ Mi Hầu. Vị này là Hoàng Tuyền Lão Tổ của Quỷ Quật. Đây là Hắc Liên, còn nàng là Liễu Diệp Mi ... "
Giới thieu xong, Dương Bach Xuyen noi thêm với bốn người: "Con La Xuan Thu, đại khái có thể coi là đồng hương của ta."
"Xin được bái kiến bốn vị đạo hữu." Lã Xuân Thu ôm quyền chào.
Bốn người kia cũng ôm quyền đáp lễ.
Luc nay Hoang Tuyen Lao Tổ noi: "Thoi đại Tien Ma ở Tien gioi co mot gia tộc thần bí họ Lã. Lã gia còn từng xuất hiện một vị đại mưu sĩ, được coi là người tính toán không bỏ sót bất cứ chuyện này. Cuộc chiến Tiên Ma lan khắp Tiên giới, ấy vậy mà Lữ gia lại như bốc hơi, trốn qua đại kiếp nạn Tiên Ma mà không hề sứt mẻ. Các hạ có phải là đại mưu sĩ họ Lã, Lã Xuân Thu không?"
"Hahaha, trước mặt Hoàng Tuyền Lão Tổ, lão phu không dám nhận hai chữ mưu sĩ đâu. Nói ra cũng buồn cười, ta bày ra một ván cờ lớn, kết quả tự quấn mình vào đó. Nếu Dương Bách Xuyên không xuất hiện, đến giờ ta vẫn còn bị kẹt ở nơi đó.
Ngược lại, uy danh của người sáng lập Qủy Quật, Hoàng Tuyền Lão Tổ lại vô cùng nổi tiếng thời Tiên Ma. Tương truyền Hoàng Tuyền Lão Tổ là tuyệt thế giai nhân bậc nhất Tiên giới thuở ấy, chứ đâu phải dáng vẻ bà lão hiện nay, chỉ tiếc không có duyên gặp gỡ. Hôm nay được diện kiến, phải nói Lã mỗ có phúc." Lã Xuân Thu cười nói, chỉ không nói thẳng, ta biết rõ gốc gác của bà.
Hai người trò chuyện rất thú vị, Dương Bách Xuyên nghe mà thầm nhủ: "Thì ra toàn là lão quái."
Không ngo La Xuan Thu lại co danh hiệu mưu sĩ. Ma han quen biết Lã Xuân Thu lâu nay chẳng thấy dính dáng gì đến hai chữ mưu sĩ, dĩ nhiên cũng vì hắn tiếp xúc chưa nhiều.
Nếu không phải hôm nay nghe từ miệng Hoàng Tuyền Lão Tổ rằng Lã Xuân Thu là bậc mưu sĩ, lại còn là người của thời Tiên Ma, thì hắn cũng chẳng hay.
Đáng nói hơn, theo lời Lã Xuân Thu, Hoàng Tuyền Lão Tổ có bề ngoài là một bà lão tuổi xế chiều, vậy mà ở thời Tiên Ma lại được coi là mỹ nhân tuyệt thế của Tiên giới, điều này khiến hắn càng thêm tò mò.
Rõ ràng, dáng vẻ lão bà trước mắt tuyệt đối không phải diện mạo thật của Hoàng Tuyền Lão Tổ.
Còn dung nhan thật sự của bà thế nào thì chưa ai từng thấy.
"Lã đại gia cũng biết nhiều thật đấy. Muốn xem dung mạo của bà lão này không?" Hoàng Tuyền Lão Tổ cười khẽ, giọng khàn khàn hỏi Lã Xuân Thu.
Nghe vậy, Lã Xuân Thu hơi biến sắc, cười gượng: "Thôi. Dung mạo của Lão Tổ, Lã mỗ tự biết mình không có phúc được chiêm ngưỡng. Năm xưa ở Tiên giới ai mà chẳng nghe câu 'Hoàng Tuyền đổi mặt, âm dương đôi ngả', Lã mỗ nào dám mạo phạm."
Dương Bách Xuyên nghe càng thấy thú vị, hóa ra sư phụ của Thu Nhi cũng có một câu chuyện sâu sắc như thế. Mà theo lời Lã Xuân Thu, diện mạo thật của Hoàng Tuyền Lão Tổ còn không thể tuỳ tiện ngắm nhìn.
Càng khiến hắn tò mò.
Đang muốn nghe hai người tiết lộ thêm, Lã Xuân Thu bỗng chuyển đề tài, không nói với năm người bọn họ, mà nhìn về hướng khác quát: "Lão ma đầu đã đến cả rồi, sao còn không xuất hiện? Chẳng lẽ còn đợi cha ngươi tới vấn an ngươi nữa chắc? Hahaha!"
Lúc này Lã Xuân Thu bật cười lớn, vừa cười vừa liếc Dương Bách Xuyên, trông đểu cáng thấy rõ.
Nghe câu đó, trong tai Dương Bách Xuyên như có tiếng nổ, cả người chấn động.
Hắn vội theo hướng mắt Lã Xuân Thu nhìn qua, đến lúc này, hắn đã đoán được Lã Xuân Thu đang ám chỉ ai.
Quả nhiên, sau khi Lã Xuân Thu dứt lời, bên kia có ba người bước ra.
Vừa thấy, Dương Bách Xuyên trợn tròn mắt, không nhịn được thốt lên: "Hồng
Y!"
Hắn thực sự ngạc nhiên.
Hắn đều nhận ra ba người này.
Một là con trai hắn, Dương Tinh Phó.
Người thứ hai là Tạ Linh Vận, luc trước chính Dương Tinh Phó phái Tạ Linh Vận đến báo tin cho hắn, rằng đám tàn dư Ma đạo của Cơ Vô Tâm tụ tập ở núi Thiên Nhai.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!