Lọc Truyện

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

Sau khi thi triển thuật dịch dung Trương Kỳ dạy, bề ngoài của Tiêu Trần thật sự không khác Vương Hoan chút nào. Không thể không thừa nhận thuật dịch dung của Trương Kỳ đúng là khá tốt. Hơn nữa, giờ Vương Hoan chân chính đã chết, Tiêu Trần lợi dụng thân phận Vương Hoan vào Đế Đô cũng có tỷ lệ thành công lớn hơn nhiều.

Tiêu Trần cười với mọi người:

"Dựa theo kế hoạch đã bàn đêm qua, bắt đầu hành động!"

Sau khi Tiêu Trần đánh chết Vương Hoan hôm qua, cướp lấy lệnh bài chứng minh thân phận của hắn ta đã bàn bạc kế hoạch cả đêm với mọi người. Lúc này nghe hắn hạ lệnh bắt đầu, Trương Kỳ có phần lo lắng:

"Công tử, kế hoạch này có phải hơi nguy hiểm không? Hay là chúng ta ... "

Từ lúc mọi người thương lượng đêm qua, Trương Kỳ đã cảm thấy kế hoạch của Tiêu Trần quá mức mạo hiểm. Nhưng trong chốc lát lại không nghĩ ra được cách nào tốt hơn, chỉ có thể lựa chọn nghe theo Tiêu Trần. Mà giờ thấy mọi người định theo kế hoạch làm việc, đáy lòng Trương Kỳ vẫn lo lắng vô cùng.

Thấy Trương Kỳ vẫn thấp thỏm không yên, Tiêu Trần an ủi:

"Trương Kỳ tiền bối, muốn cứu mẫu thân và ta và các võ giả Thiên Thần địa lục khác thì không thể không mạo hiểm chút nào. Ngài yên tâm đi, giờ ta có thân phận của Vương Hoan, sẽ không xảy ra chuyện gì."

Dựa theo kế hoạch của Tiêu Trần thì mọi người sẽ chia thành năm đội nhỏ, mỗi đội lần lượt tiến vào Đế Đô của Đế quốc Thiên Lang, mà chỉ có Tiêu Trần là lẻ loi một mình.

Sau khi tiến vào Đế Đô, đám người Trương Kỳ chỉ cần tìm một chỗ ẩn náu chờ thời cơ, chờ mệnh lệnh của Tiêu Trần. Còn Tiêu Trần sẽ lợi dụng thân phận Vương Hoan tiếp cận Huyết Lang Vương, nghĩ cách cứu Bạch Như Nguyệt và các võ giả khác của Thiên Thần lục địa.

Nhiệm vụ của đám người Trương Kỳ so với Tiêu Trần thì không khó khăn chút nào, chỉ cần lẻn vào Đế Đô thành công và không bị người phát hiện ra là được rồi. Mà Tiêu Trần cần chủ động đi tiếp cận Huyết Lang Vương, hơn nữa còn đơn độc một mình. Như vậy một khi thân phận của hắn bại lộ thì ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có.

Trương Kỳ lo cho an toàn của Tiêu Trần nên cũng không quá đồng ý kế hoạch này của hắn. Tuy nói hiện tại không có lựa chọn nào tốt hơn nhưng hành động này lại quá mức nguy hiểm cho Tiêu Trần.

Tiêu Trần biết Trương Kỳ lo lắng cái gì, hắn cười nói:

"Trương Kỳ tiền bối đừng khuyên thêm nữa. Đây đã là phương pháp tốt nhất rồi, đừng trì hoãn thời gian, chúng ta sẽ rời Thành Hoàng Sa trong hôm nay, phân công hành động đi."

Hắn không cho Trương Kỳ cơ hội nói chuyện nữa, Trương Kỳ rõ ràng còn muốn nói thêm gì nhưng Cố Tu đứng cạnh cũng nói:

"Trương Kỳ tiền bối, công tử không phải người lỗ mãng không nghĩ kỹ trước khi hành động, ngài yên tâm đi. Chúng ta vẫn nên làm theo kế hoạch của công tử, nghĩ cách lẻn vào Đế Đô thì hơn."

Cố Tu ý bảo Trương Kỳ không cần lắng. Ai cũng có thể nhìn ra Tiêu Trần đã quyết tâm rồi, không kẻ nào có thể thay đổi quyết định của hắn.

Trương Kỳ nghe Cố Tu khuyên thì thở dài một hơi, không nói thêm gì nữa.

Mọi chuyện đều đã sẵn sàng, Tiêu Trần cũng quyết định rời thành Hoàng Sa ngay trong ngày, chạy tới Đế Đô. Đương nhiên, đám người Trương Kỳ không thể đi cùng hắn đoạn đường này nữa, hắn chỉ có thể đi một mình.

Trước khi đi, Tiêu Trần tìm chưởng quầy mập, nghiêm trang nói:

"Không được phép tiết lộ chuyện của chúng ta cho người khác nửa câu."

"Đại nhân yên tâm, tiểu nhân biết nên làm thế nào." Nghe Tiêu Trần nói xong, chưởng quầy mập cung kính gật đầu đáp lại.

Chưởng quầy mập là người thông minh, mà hắn làm cái nghề này cũng biết tầm quan trọng của 'giữ miệng kín như bưng'. Tiêu Trần hài lòng gật đầu, quay người lập tức rời thành Hoàng Sa.

Từ bây giờ bắt đầu, thân phận của Tiêu Trần là tôn tử của Đại trưởng lão Thiên Tề Tông - Vương Hoan.

Tiêu Trần nhanh chóng rời Thành Hoàng Sa. Vì Thành Hoàng Sa chỉ là một thành nhỏ nên cũng không có truyền tống trận. Tiêu Trần muốn dùng truyền tống trận để tới Đế Đô thì cần đi thêm năm trăm dặm về phía Tây mới có trận pháp truyền thẳng tới Đế Đô.

Đối với Tiêu Trần mà nói thì khoảng cách năm trăm dặm cũng không tính là xa. Hơn nữa giờ hắn có thân phận Vương Hoan, làm gì cũng không cần che lấp ẩn náu nữa, hoàn toàn có thể lăng không phi hành không kiêng dè gì.

Dù sao thân phận hắn chính là đệ tử Thiên Tề Tông, nếu vẫn che lấp giấu diếm thì trái lại càng khiến người ta nghi ngờ.

Qua một buổi sáng chạy thẳng về phía Tây, cuối cùng Tiêu Trần đến được một thành trì tên là Lư Thành. Lư Thành này phồn hoa hơn Thành Hoàng Sa nhiều, đồng thời trong Lư Thành còn có truyền tống trận đi hướng Đế Đô.

Tiêu Trần vào Lư Thành bằng thân phận của Vương Hoan, dọc đường đi không ai ngăn trở. Chuyện Lưỡng tông thịnh hội lần này tổ chức ở Thiên Lang đế quốc không phải bí mật gì, vậy nên thời gian này có rất nhiều đệ tử của cả hai tông môn xuất hiện trong biên giới đế quốc Thiên Lang, mà đế quốc Thiên Lang cũng tạo điều kiện tốt nhất cho bọn họ. Đương nhiên, có thể được vậy là nhờ mệnh lệnh của Hoàng thất.

Đệ tử của hai tông không cần giao phí vào thành, thậm chí có thể sử dụng truyền tống trận miễn phí. Chỉ cần đưa lệnh bài chứng minh thân phận đệ tử của một trong hai tông môn là được rồi.

Tiêu Trần chậm rãi bước trên ngã tư đường Lư Thành. Hắn không định ở lại thành lâu quá, nhưng ngay khi han đang đi tới nơi đặt truyền tống trận trong Lư Thành thì chợt có tiếng reo hưng phấn vang lên.

"Vương Hoan sư huynh."

Tiêu Trần nghe cái tên này thì quay đầu lại, thấy có hai thanh niên mặc trang phục thống nhất của Thiên Tề Tông đi tới. Nhìn hành động của hai người thì có vẻ bọn họ quen biết Vương Hoan. Không ngờ sẽ gặp được đệ tử Thiên Tề Tông trong Lu Thành, nhung Tieu Trần cung co chuẩn bị trước cả rồi, han cười với hai người:

"Sao các ngươi lại ở đây?"

Tiêu Trần không biết thân phận hai người này, nhưng hắn diễn rất giống thật. Hai người kia nghe hỏi thì vội bước tới trước mặt hắn, một người cung kính đáp lời:

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận